Bất giác giữa ngã tư chờ đèn đỏ, khi tiếng tivi bên đường phát ra giai điệu Tiến quân ca hùng tráng thì cạnh tôi, một người, hai người, rồi nhiều người, không ai bảo ai cùng hát trong vài chục giây ngắn ngủi ấy. Lich thi dau tối 12/1, khi ĐT Việt Nam bắt đầu chào cờ cho trận đấu với Iran thì tôi vẫn trên đường di chuyển về nhà. Tôi nhận thấy sự hối hả của những người bên cạnh.
Gần 20 năm làm phóng viên thể thao, chưa bao giờ tôi thấy Thủ tướng gửi thư chúc mừng, nhắc đến “cảm hứng bóng đá” trên các diễn đàn nhiều như vậy. Nói thẳng, sự quan tâm của xã hội, của các cấp lãnh đạo chính là hồng phúc của bóng đá nước nhà.
Chắc chắn là có rồi. Đồ ăn, dịch vụ được bán nhiều hơn bởi nhu cầu của xã hội tăng lên. Nhưng có những điều mà các nhà thống kê không thể định lượng, đó là cảm hứng mà bóng đá mang lại. Chúng ta từng nghĩ đến bóng đá với sự trân quý đến tột cùng. Đó là khi đội tuyển thắng. Nhưng, chúng ta phải là những người bạn thủy chung, đồng hành với bóng đá trong mọi hoàn cảnh khi tỷ lệ cá cược của ĐT Việt Nam ngày một khác đi.
Thế giới mạng rất ảo nhưng chúng ta phải thật. Thật trong suy nghĩ. Thật trong hành động. Và thật hơn trong cách hành xử với nhau, bởi như một điều tất yếu trong cuộc sống này, muốn nhận thì phải cho, muốn được yêu thì tin, muốn có ngày mai ngọt ngào thì hôm nay phải son sắt.
Tôi nói như vậy, bởi chỉ sau hai thất bại vừa qua của ĐT Việt Nam, “cơn sóng thần” trên mạng xã hội đã cuốn đi tất cả những điều đẹp đẽ nhất mà nhiều người từng nghĩ về bóng đá.
Bạn có thể quan tâm: Bảng xếp hạng ngoại hạng anh
